Một ngày lại như vô vàn ngày qua. Giời âm ấm ngoài nắng và lành lạnh trong bóng râm. Cái trò nằm xoài trên cỏ, thò đầu ra nắng và nửa người núp vào bóng râm nơi gốc cây rất thú vị. Như một cái điều hoà giải quyết vấn đề nóng và lạnh của cơ thể. Nằm và lắng nghe, hít thở…mùi của lá mùa thu dậy lên nồng nàn.
Cỏ thơm như hoa và nắng la đà nhảy múa theo gió, làm bóng râm cứ dịch chuyển, thế là cả thảm cỏ râm mát lại thủng lỗ chỗ những vệt sáng như vụn giấy trang kim lóng lánh, lóng lánh.
Đồi trưa im lìm, tiếng chim cũng đã ngừng bặt từ lúc non buổi. Những chú ong già run rẩy bò trên nắng, tìm chỗ dừng lại cuối cùng. Màu nắng trên bụng ong đã nhạt, đôi cánh giang hồ đã mỏi, xoải rũ ra, không còn mềm mại và trong veo như trước. Bướm bay la đà sát những lùm cây lúp xúp, mải mốt tìm lá để đẻ trứng. Những cánh bướm rất mỏng, bụng ngầu bụi phấn và trứng căng buồng. Mặt đất dưới lùm cây, lác đác xác bướm đã xong một vòng tuần hoàn, dệt trên cỏ một màu xam xám.
Trên cao, trời vẫn xanh thẳm, hun hút sâu...
Ngày bình thường , trôi